CÂU CHUYỆN VỀ

CON QUỶ ĂN
CƠN GIẬN

Thái độ đúng đắn khi đối mặt với cơn giận

By Ajahn Brahm

Ngày xưa, ở một cung điện trong một vương quốc nọ, một con quỷ bước vào khi ông vua đi vắng. Con quỷ quá xấu xí, mùi hôi thối và những lời nói qua kinh tởm đến nỗi binh lính canh gác và những người làm việc trong cung điện đờ đẫn vì khiếp sợ. Con quỷ cứ thế bước thẳng qua các phòng ngoài, vào tới sảnh hoàng cung, rồi tự mình ngồi lên ngai vàng. 

Thấy con quỷ trên ngai vàng của nhà vua, binh lính và những người khác trấn tĩnh lại.

“Ra khỏi đây!”, họ hét lên, “Mi không thuộc về nơi này! Nếu mi không xéo đi ngay lập tức, bọn ta sẽ dùng gươm lôi mi ra!”.

Với những lời giận dữ này, con quỷ lớn thêm vài phân, cái mặt trở nên xấu hơn, mùi trở nên hôi thối hơn, ngôn từ trở nên khó chịu hơn.

Gươm khua, dao găm rút ra, những lời đe dọa vang lên. Với mỗi từ ngữ hay hành động giận dữ, thậm chí với mỗi ý nghĩ giận dữ, con quỷ lại lớn thêm một chút, vẻ ngoài xấu xí hơn, mùi kinh khủng hơn, lời nói thô tục hơn. 

Sự đương đầu diễn ra được một lúc thì nhà vua trở về. Ông thấy con quỷ to lớn ngồi trên ngai của mình. Ông chưa bao giờ thấy thứ gì xấu thậm tệ như thế, ngay trên phim ảnh cũng không. Mùi hôi thối từ con quỷ khiến giòi bọ cũng phải ngất. Và lời lẽ của nó chương tai hơn bất cứ thứ gì bạn nghe được ở một quán rượu phóng túng nhất.

Nhà vua là người sáng suốt. Thế nên ông mới là vua: ông biết phải làm gì.

“Xin chào”, ông nói một cách ấm áp. “Chào mừng đến cung điện của ta. Đã có gì ăn hay uống chưa?”.

Với những cử chỉ tử tế ấy, con quỷ nhỏ đi một chút, bớt xấu hơn, bớt hôi thối hơn, lời lẽ bớt chướng tai hơn.

Người trong cung điện nhanh chóng họa theo. Một người hỏi con quỷ muốn một ly trà không. “Chúng tôi có Darjeeling, English Breakfast, hoặc Earl Grey. Hay ông thích trà bạc hà? Tốt cho sức khỏe đấy”. Một người khác gọi điện đặt pizza siêu lớn cho con quỷ lớn, còn người khác làm bánh vòng. Một người lính xoa bóp chân cho con quỷ, một người khác xoa bóp những cái vẫy trên cổ. “Hừm! Hay đấy”, con quỷ nghĩ. 

Với mỗi từ ngữ, hành động hay suy nghĩ tử tế, con quỷ trở nên nhỏ hơn, bớt xấu, bớt hôi thối, bớt chướng tai hơn. Trước khi người giao pizza giao hàng đến, con quỷ đã co về kích thước khi mới ngồi vào ngai vàng. Nhưng họ vẫn không ngừng biểu lộ sự tử tế. Chẳng mấy chốc, con quỷ đã quá nhỏ đến gần như vô hình. Rồi sau một hành động tử tế nữa, nó hoàn toàn biến mất.

Chúng ta gọi những con quỷ như vậy là “con quỷ ăn cơn giận”.

Bên trong tất cả chúng ta đều tiềm tàng một “con quỷ ăn cơn giận” như thế. Với mỗi hạt giận dữ được gieo xuống, cơn giận nơi chúng ta và người khác càng mạnh mẽ hơn. Với mỗi hạt yêu thương, tử tế, bình an được gieo, cơn giận sẽ không còn gì để ăn và phát triển nữa. Vậy nên, chúng ta không cần khắc chế cơn giận, chúng ta chỉ cần làm hòa và yêu thương, cơn giận tự nhiên sẽ biến mất.

Khi người thương của ta đang giận, họ đang rất khổ sở. Nếu ta thật sự thương họ, hãy dùng tình thương mà đối xử với cơn giận trong họ.

Bản chất của cơn giận là không bền vững, không ngừng thay đổi. Chúng đến rồi cũng sẽ đi. 

Nguồn: Ai đổ đống rác ở đây? – Ajahn Brahm Sayadaw

Comments

comments