CÂU CHUYỆN “NHƯỜNG ĐƯỜNG” VÀ BÀI HỌC VỀ SỰ CHO ĐI
Tháng Tư 6, 2018
KHÔNG LÀM GÌ ĐÔI KHI LẠI ĐƯỢC TẤT CẢ
Tháng Tư 12, 2018

Có một anh theo thầy học nghề nhiều năm, cảm thấy mình đã lĩnh hội được toàn bộ kiến thức của thầy, liền nói:

– Con đã học hết kỹ thuật của thầy, giờ có thể hành nghề được rồi.

Người thầy nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của học trò, hỏi:

– Như thế nào gọi là đã học hết toàn bộ?

– Chừng đó đã đủ, có nhồi thêm cũng không thể nhiều hơn được nữa. – Anh ta trả lời.

– Anh hãy lấy đá bỏ đầy cái bát này đi!

Người học trò vâng lời làm theo.

– Đầy chưa? – Người thầy hỏi.

– Thưa, đầy rồi.

Người thầy hốt một nắm cát, cho vào trong bát, không một hạt nào bị rớt ra ngoài.

– Đầy chưa? – Người thầy lại hỏi.

– Lần này thì đầy rồi.

Người thầy lại đổ một ly nước vào trong bát, vẫn không tràn ra ngoài.

– Đầy chưa? – Người thầy lại hỏi.

Người học trò thẹn thùng cúi đầu.

Con người quá nhỏ bé so với vũ trụ bao la này. Chỉ có người thiếu hiểu biết mới nghĩ rằng “Ta đã biết hết tất cả mọi thứ.” (Ảnh minh họa)

Từ câu chuyện này, ta nhận thức càng sâu sắc hơn ý nghĩa của câu “Học không biên giới”. Những người trẻ tuổi thường cho rằng mình đã đọc nhiều sách, là đã thâu tóm tất cả các kiến thức, thì cũng giống như cái bát đựng đá.

Nói như vậy, không có nghĩa rằng ta nên đọc hết sách trong tủ hay học hết kiến thức từ thầy rồi mới đi ra ngoài cuộc đời để làm và sống. Việc học nên được đi đôi với hành, học tới đâu thì thực hành tới đó, để trực nghiệm và hiểu hơn những gì ta được học. Kiến thức chỉ trở thành tri thức khi ta trực nghiệm kiến thức trong các tình huống thực tiễn của cuộc sống.

Khi ta thu nhận một kiến thức từ một người thầy nào đó, ta hiểu rằng ta chỉ mới nhận được 10% những gì mà thầy có xung quanh kiến thức đó. Bởi vì thứ kiến thức người thầy hay sách vở cho ta chỉ là bản đồ, mà bản đồ thì không phải là thực địa. Cũng giống như khi ta sử dụng bản đồ tra đường từ nhà đến một địa điểm nào đó, trên bản đồ ta có thể thấy con đường lớn, con đường nhỏ xung quanh, các trạm xăng, các khúc cua, vòng xoay, các cửa hàng lớn,… ta thấy chỉ cần biết thế là ta có thể đi đến đó thật dễ dàng. Nhưng khi bắt đầu cuộc hành trình, ta phát hiện ra con đường mình nghĩ có thể đi là con đường một chiều, trên đường đi có những khúc đường đang sửa chửa hoặc không được phép lưu thông vào một khung giờ nhất định trong ngày, ta phát hiện trên đường không chỉ có một vài cửa hàng được hiển thị trên bản đồ mà còn rất rất nhiều cửa hàng lớn nhỏ khác nhau, cái siêu thị trên bản đồ thực tế giờ đã trở thành một rạp chiếu phim… Càng đi, bạn càng có cơ hội so sánh giữa bản đồ và thực địa. Càng đi, bạn càng có cái hiểu sâu sắc hơn về thực tế.  

Thứ kiến thức người thầy hay sách vở cho ta chỉ là bản đồ, mà bản đồ thì không phải là thực địa. Càng đi, bạn càng có cơ hội so sánh giữa bản đồ và thực địa. Càng đi, bạn càng có cái hiểu sâu sắc hơn về thực tế. (Ảnh minh họa)

Nếu không có “bản đồ” (người thầy, sách vỡ, kiến thức), ta sẽ tốn nhiều công để mày mò “con đường” và mất rất nhiều thời gian để sai lầm và chỉnh sửa. Nếu có “bản đồ” (người thầy, sách vỡ, kiến thức) mà ta cho đó là tất cả, tin 100% chúng là vậy và thiếu trực nghiệm về chúng, thì cuối cùng ta có thể biết về “bản đồ” nhưng không thể sử dụng “bản đồ” cho cuộc sống của mình.

Nguồn: sưu tầm

Edit by: Zero Plus

Comments

comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *